The K2

As if time has stopped – “The K2” OST part 5

Singer: Park Kwang Sun

As there will be no end
In the forest that never sleeps
You’re smiling brightly
Somehow or even
You’re not scared
Deep, in the deep darkness
It seems to light the way
You, who is smiling brightly

Somehow it looks like the sunny flower

Time has stopped
Like falling in the swamp
I cannot move
I cannot even reach
The wind has stopped
Like falling in magic
In the fragnance at the end of the road

I think I saw you

Maybe you
It’s you

The flower was you

Only wounds in my life
They do not wither like flowers
In your tender eyes

I think I have been tamed now

Time has stopped
Like falling in the swamp
I cannot move
I cannot even reach
The wind has stopped
Like falling in magic
In the fragnance at the end of the road

I think I saw you

Maybe you
It’s you

The flower was you

Maybe you
It’s you

The witch was you

Since when did it start?
I am following u like a child
I think I will continue to

Like a distant dream

I am drunk in love
As the poison is spreading
I cannot breathe
I cannot flee either
The wind has stopped

Like trapped in magic

In the fragnance at the end of the road

I think I saw you

Maybe you
It’s you

The flower was you

Maybe you
It’s you

The witch was you

Tôi đã từng là một con sói hoang dã, lạc lối trong khu rừng bao phủ bởi bóng tối bất tận. Cuộc đời tôi bị bủa vây bởi vết thương của quá khứ. Những vết thương ấy vẫn ngày đêm âm ỉ, dai dẳng đeo bám lấy tôi. Tôi phải làm gì đây? Tôi đã cố gắng vùng vẫy, chạy trốn. Tôi đã nuôi giấc mộng khiến cho những kẻ gây nên vết thương ấy phải hối hận, trả giá. Nhưng dù có cố gắng làm gì đi nữa thì những vết thương ấy vẫn âm thầm rỉ máu trong tôi, len lỏi vào những giấc mộng của tôi hàng đêm, ám ảnh, day dứt. Cứ thế tôi như bị nhấn chìm sâu trong bóng tối vô vọng…như thể không tìm được lối thoát…như thể sẽ không có hồi kết.

Và rồi, bất chợt, tôi nhìn thấy em. Em đứng đó, giữa khu rừng tăm tối đang vây lấy tôi, nở nụ cười trong veo, rạng rỡ như những bông hoa hướng dương ngọt ngào, ấm áp. Nụ cười ấy bừng sáng lên giữa không gian lạnh lẽo, u ám nơi rừng thẳm. Nụ cười ấy như ánh mặt trời, tưới tia nắng ấm áp nhất sưởi ấm trái tim giá lạnh bấy lâu của tôi, soi sáng lối tôi đi. Nụ cười ấy như chứa đựng sức mạnh thần kỳ, xoa dịu mọi nỗi đau trong tôi.

Khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc nhìn thấy em, thời gian như ngừng trôi. Như rơi vào ma thuật, tôi chìm đắm trong nụ cười em. Không biết tự bao giờ, tôi vô thức đi theo em như một đứa trẻ. Và tôi cũng biết rằng tôi sẽ tiếp tục bước theo em dẫu đây có là giấc mơ dài bất tận. Cứ thế tôi đi theo ánh sáng, hương thơm tỏa ra từ em …và rồi, tôi tìm thấy lối ra nơi cuối con đường.

Viết bởi bido1708@kites.vn

“Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng
Giữa hương cỏ mới còn nồng nàn quanh quất
Chúng mình sẽ thành cặp bù nhìn ngơ ngác nhất
Giữa chiều mù tao tác chim di.”

[Nguyễn Thiên Ngân]

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s